Vì đó là tuần sau Lễ Phục sinh, nên Wyatt, con trai năm tuổi của chúng tôi đã nghe nói rất nhiều về sự sống lại. Cháu luôn có những thắc mắc – thường là những câu hỏi gây bối rối. Tôi đang lái xe và cháu đang ngồi ở ghế sau lưng tôi, nhìn ra ngoài cửa sổ cách trầm tư. Cháu gọi: “Bố ơi”, rồi dừng lại và chuẩn bị hỏi tôi một câu khó. “Khi Chúa Jêsus khiến chúng ta sống lại, chúng ta sẽ thực sự sống – hay chỉ sống trong suy nghĩ?”

Đây là câu hỏi của rất nhiều người trong chúng ta, cho dù có đủ can đảm để nói ra hay không. Chúa có thực sự sẽ chữa lành cho chúng ta không? Ngài có thực sự sẽ khiến chúng ta sống lại từ cõi chết không? Ngài có thực sự sẽ giữ mọi lời hứa của Ngài không?

Sứ đồ Giăng mô tả tương lai chắc chắn của chúng ta là “trời mới đất mới” (Khải. 21:1). Trong thành thánh đó, “chính Đức Chúa Trời sẽ ở với [chúng ta] và là Đức Chúa Trời của [chúng ta]” (c.3). Nhờ sự đắc thắng của Đấng Christ, chúng ta được hứa về một tương lai nơi không còn nước mắt, không còn điều ác nào chống lại Đức Chúa Trời và con dân Ngài. Trong tương lai tốt đẹp đó, “sẽ không có sự chết, cũng không có tang chế, than khóc, hoặc đau đớn nữa; vì những sự thứ nhất đã qua rồi” (c.4).

Nói cách khác, trong tương lai Chúa hứa, chúng ta sẽ thực sự sống, đến nỗi cuộc sống của chúng ta bây giờ dường như chỉ là một cái bóng.