Năm 1799, cậu bé Conrad Reed 12 tuổi nhìn thấy một hòn đá lớn, lấp lánh trong dòng suối chảy qua trang trại nhỏ của gia đình ở North Carolina. Cậu mang hòn đá về nhà cho bố – một người nông dân nhập cư nghèo xem. Bố cậu không hiểu giá trị tiềm năng của hòn đá nên sử dụng làm đồ chặn cửa. Gia đình cậu đã đi ngang qua hòn đá đó trong nhiều năm.

Cuối cùng thì tảng đá của Conrad – thực ra là khối vàng khoảng 8kg – đã lọt vào mắt của người thợ kim hoàn địa phương. Chẳng bao lâu sau, gia đình Conrad trở nên giàu có và khu đất của họ trở thành nơi diễn ra cuộc khai thác vàng lớn đầu tiên ở Hoa Kỳ.

Đôi khi, chúng ta cũng mải theo đuổi những kế hoạch và đường lối của riêng mình mà bỏ lỡ một phước lành Chúa ban. Sau khi dân Y-sơ-ra-ên bị lưu đày đến Ba-by-lôn vì không vâng lời Đức Chúa Trời, Ngài đã công bố sự tự do cho họ một lần nữa. Nhưng Ngài cũng nhắc nhở họ về những gì họ đã bỏ lỡ. Ngài nói với họ: “Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, là Đấng dạy dỗ ngươi để ngươi được ích lợi, và dẫn ngươi vào con đường ngươi phải đi. Ước gì ngươi đã chú ý đến các điều răn của Ta, thì sự bình an của ngươi sẽ như dòng sông, và sự công chính của ngươi như sóng biển”. Sau đó, Đức Chúa Trời khích lệ họ theo Ngài, từ bỏ con đường cũ để sống đời sống mới: “Hãy ra khỏi Ba-by-lôn… Hãy vui vẻ reo hò mà loan báo và công bố tin nầy” (Ês. 48:17-18, 20).

Ra khỏi Ba-by-lôn, có lẽ bây giờ cũng như lúc đó, có nghĩa là rời khỏi con đường tội lỗi và “trở về” với Chúa, Đấng luôn muốn làm điều tốt lành cho chúng ta – chỉ cần chúng ta vâng lời và bước theo Ngài!