Vào tháng 11 năm 1742, một cuộc bạo loạn đã nổ ra ở Staffordshire, nước Anh, để phản đối sứ điệp Phúc m mà Charles Wesley đang rao giảng. Có vẻ như Charles và anh trai ông là John đã thay đổi một số truyền thống lâu đời trong hội thánh, và nhiều người dân trong thị trấn không chấp nhận điều này.

Khi John Wesley hay tin về vụ bạo loạn, ông vội vã đến Staffordshire để giúp em mình. Ngay sau đó, một đám đông rối loạn vây quanh nơi ở của John. Ông đã can đảm bước ra gặp những người đứng đầu của họ, nói chuyện thật ôn hòa đến nỗi cơn giận của từng người một được xoa dịu.

Thái độ nhẹ nhàng và nhu mì của John Wesley đã xoa dịu đám đông giận dữ. Nhưng đó không phải là sự nhu mì tự nhiên xuất phát từ trong lòng ông, mà là tấm lòng của Cứu Chúa mà Wesley đang đi theo. Chúa Jêsus phán: “Ta có lòng nhu mì, khiêm nhường; hãy gánh lấy ách của Ta và học theo Ta thì linh hồn các ngươi sẽ được an nghỉ” (Mat. 11:29). Cái ách nhu mì này trở thành sức mạnh thật sự đằng sau lời kêu gọi của sứ đồ Phao-lô dành cho chúng ta: “Phải hết sức khiêm nhu, mềm mại và nhẫn nhục, hãy chịu đựng lẫn nhau trong tình yêu thương” (Êph. 4:2).

Con người chúng ta không ai có thể kiên nhẫn đến thế. Nhưng nhờ bông trái của Thánh Linh trong chúng ta, sự mềm mại của tấm lòng Đấng Christ có thể khiến chúng ta trở nên khác biệt và trang bị chúng ta để đối mặt với một thế giới thù địch. Khi làm vậy, chúng ta đang thực hiện lời dạy của sứ đồ Phao-lô: “Hãy cho mọi người biết tính nhu mì của anh em” (Phi-líp 4:5).