Sao tôi không thể ngừng suy nghĩ về nó? Cảm xúc của tôi là một mớ hỗn độn đầy buồn bã, tội lỗi, tức giận và bối rối.

Nhiều năm trước, tôi đã đưa ra một quyết định đau đớn là cắt đứt quan hệ với một người thân thiết với mình, sau nhiều nỗ lực giải quyết hành vi gây tổn thương sâu sắc nhưng chỉ nhận được sự khước từ và cự tuyệt. Hôm nay, khi nghe nói cô ấy đến thăm thị trấn, suy nghĩ của tôi liên tục hồi tưởng về quá khứ.

Khi đang cố bình tâm, tôi nghe được một bài hát trên đài phát thanh. Bài hát không chỉ thể hiện nỗi đau của sự phản bội, mà còn bày tỏ niềm khao khát thay đổi và chữa lành ở người đã gây ra nỗi đau. Mắt tôi đẫm lệ khi tôi đắm mình trong bản ballad đầy cảm xúc đã nói thay cho nỗi niềm sâu thẳm nhất của chính tôi.

“Tình yêu thương phải thành thật,” sứ đồ Phao-lô viết như vậy trong Rô-ma 12:9, một lời nhắc nhở rằng không phải tất cả những gì mang danh tình yêu đều chân thành. Thế nhưng, nỗi khao khát sâu xa nhất trong lòng chúng ta là được trải nghiệm tình yêu thật sự, là tình yêu không ích kỷ hay toan tính nhưng đầy nhân từ và hy sinh, là tình yêu không xuất phát từ nhu cầu kiểm soát vì sợ hãi nhưng là một kết ước vui mừng vì ích lợi của nhau (c.10-13).

Và đó là tin lành, là Phúc Âm. Nhờ Chúa Jêsus, cuối cùng chúng ta cũng có thể biết được và kinh nghiệm một tình yêu mà chúng ta có thể tin cậy – một tình yêu sẽ không làm hại chúng ta (13:10). Sống trong tình yêu của Ngài là sống trong tự do.