Chiếc cung và bao tên được trang trí công phu đã ở trên tường nhà chúng tôi tại Michigan nhiều năm. Đó là những món đồ lưu niệm do bố tôi để lại, ông đã mua khi chúng tôi đang là giáo sĩ ở Ghana.

Rồi một ngày nọ, một người bạn Ghana đến thăm chúng tôi. Anh thay đổi sắc mặt khi nhìn thấy chiếc cung. Chỉ vào một vật nhỏ được cột trên chiếc cung, anh nói: “Đó là một loại bùa chú ma thuật. Tôi biết nó chẳng có quyền năng gì nhưng tôi sẽ không để nó ở trong nhà của mình.” Khi nghe anh nói như vậy, chúng tôi đã nhanh chóng cắt bỏ lá bùa đó và quẳng nó đi. Chúng tôi không muốn trong nhà có bất cứ thứ gì mà được dùng để thờ phượng đối tượng nào khác ngoài Đức Chúa Trời.

Giô-si-a, vị vua ở Giê-ru-sa-lem đã lớn lên với sự hiểu biết ít ỏi về những kỳ vọng của Chúa dành cho dân Ngài. Khi thầy tế lễ thượng phẩm tìm được Quyển Luật Pháp trong đền thờ đã bị bỏ quên từ lâu (II Các. 22:8), vua Giô-si-a muốn nghe điều được chép bên trong. Ngay khi biết điều Chúa phán về tội thờ hình tượng, ông đã lập tức ra lệnh thực hiện những thay đổi sâu rộng để đưa Giu-đa trở về với lối sống vâng giữ luật pháp Chúa, những thay đổi quyết liệt hơn nhiều so với việc chỉ cắt lá bùa ra khỏi cây cung (II Các. 23:3-7).

Ngày nay, các tín hữu còn có nhiều điều hơn vua Giô-si-a. Chúng ta có toàn bộ Kinh Thánh hướng dẫn mình. Chúng ta có nhau. Và chúng ta có sự đổ đầy của Thánh Linh, Đấng soi sáng cho chúng ta trong mọi điều, dù lớn dù nhỏ mà chúng ta có thể bỏ qua.