Cuối cùng thì ngày đó cũng đến – ngày mà tôi nhận ra rằng bố tôi không phải bất khả chiến bại. Khi còn nhỏ, tôi đã biết sức mạnh và sự quyết tâm của bố. Nhưng khi tôi bước vào tuổi thanh niên, bố tôi bị thương ở lưng, và tôi nhận ra rằng cuối cùng thì bố cũng là một con người, chứ không phải bất tử. Tôi ở đã lại với bố mẹ để giúp bố tắm gội, mặc quần áo, thậm chí đút nước cho ông uống – là điều thật xấu hổ đối với ông. Dù đã có những nỗ lực ban đầu để tự làm một số việc nhỏ, nhưng bố tôi thừa nhận rằng: “Bố không thể làm gì được nếu không có sự giúp đỡ của con.” Cuối cùng, bố tôi cũng đã phục hồi trở lại mạnh mẽ như trước, nhưng trải nghiệm đó đã dạy cho cả bố và tôi một bài học quan trọng, đó là chúng ta cần có nhau.

Và dù cho chúng ta cần có nhau, nhưng chúng ta còn cần Chúa Jêsus nhiều hơn nữa. Trong Giăng 15, hình ảnh cây nho và các nhánh tiếp tục là hình ảnh mà chúng ta bám vào. Tuy nhiên, một cụm từ khác, mặc dù mang lại sự yên ủi nhưng cũng đánh vào khả năng tự lực của chúng ta. Ý nghĩ ‘Tôi không cần sự giúp đỡ’ dễ dàng len lỏi vào tâm trí, nhưng Chúa Jêsus đã nói rõ – “vì ngoài Ta các con không làm gì được” (c.5). Đấng Christ đang nói về việc sanh bông trái, như “yêu thương, vui mừng, bình an” (Ga. 5:22), là những đặc điểm cốt lõi của một môn đồ. Sanh bông trái là cuộc đời mà Chúa Jêsus mong muốn ở chúng ta, và sự nương cậy hoàn toàn nơi Ngài sẽ sinh ra một cuộc đời kết quả, sống vì sự vinh hiển của Cha Thiên Thượng (Giăng 15:8).