Với mong muốn khích lệ một số trẻ em sống trên đường phố ở Mumbai, Ấn Độ, Ranjit đã sáng tác một bài hát về tên của chúng. Ông nghĩ ra giai điệu độc đáo cho mỗi cái tên, dạy chúng giai điệu đó, hy vọng mang lại cho chúng kỷ niệm vui vẻ liên quan đến cái tên mà chúng được gọi. Đối với những đứa trẻ không thường xuyên được nghe tên mình với tình yêu thương, ông đã tặng cho chúng món quà là sự trân trọng.

Những cái tên rất quan trọng trong Kinh Thánh, thường phản ánh đặc điểm tính cách hoặc vai trò mới của một người. Chẳng hạn, Đức Chúa Trời đã đổi tên cho Áp-ram và Sa-rai khi Ngài lập giao ước yêu thương với họ, hứa rằng Ngài sẽ là Đức Chúa Trời của họ và họ sẽ là dân Ngài. Áp-ram, có nghĩa là “cha tôn quý”, trở thành Áp-ra-ham, có nghĩa là “cha của nhiều dân tộc”. Và Sa-rai, có nghĩa là công chúa, trở thành Sa-ra, có nghĩa là “tổ mẫu của các dân tộc” (xem Sáng.17:5, 15-16).

Những cái tên mới mà Đức Chúa Trời đặt cho họ bao gồm lời hứa tốt lành rằng họ sẽ không còn hiếm muộn nữa. Khi Sa-ra sinh con trai, họ vui mừng khôn xiết và đặt tên cho con là Y-sác, có nghĩa là “cười”: “Sa-ra nói: “Đức Chúa Trời làm cho tôi vui cười, ai nghe đến cũng sẽ vui mừng cho tôi” (Sáng. 21:6).

Chúng ta thể hiện sự quý trọng đối với người khác khi gọi họ bằng tên và khẳng định con người mà Chúa tạo dựng. Những tên gọi thân thương nói lên những phẩm chất đặc biệt của ai đó, là người được tạo dựng theo hình ảnh của Chúa cũng có ý nghĩa tương tự.