Khi tôi chuyển đến Anh, ngày lễ Tạ Ơn của người Mỹ chỉ là một ngày thứ Năm bình thường trong tháng Mười Một. Mặc dù tôi đã làm một bữa tiệc vào cuối tuần lễ đó, nhưng tôi vẫn mong được ở bên gia đình và bạn bè đúng vào ngày lễ ấy. Và tôi cũng hiểu rằng không phải tôi là người duy nhất có ước muốn đó. Tất cả chúng ta đều khao khát được ở bên những người thân yêu trong những dịp đặc biệt và các ngày lễ. Và ngay cả khi đang ăn mừng trong ngày lễ, có thể lắm chúng ta vẫn thấy nhớ một ai đó không thể đến hoặc chúng ta sẽ cầu nguyện cho gia đình đang ở xa được bình an.

Trong những dịp như vậy, việc cầu nguyện và suy ngẫm về sự khôn ngoan trong Kinh Thánh đã giúp ích cho tôi, trong số đó có một câu châm ngôn của vua Sa-lô-môn: “Hy vọng bị hoãn lại khiến lòng đau đớn, nhưng ước mơ được thành là cây sự sống” (Châm. 13:12). Câu châm ngôn này là một trong những câu nói cho thấy sự khôn ngoan của vua Sa-lô-môn, trong đó ông ghi nhận tác động của “hy vọng bị trì hoãn”: sự trì hoãn của một điều được mong mỏi có thể dẫn đến tức giận và đau đớn. Nhưng khi mong muốn được thực hiện thì giống như một cái cây của sự sống – khiến chúng ta cảm thấy sảng khoái và tươi mới.

Một số hy vọng và ước muốn của chúng ta có thể không được thực hiện ngay lập tức, một số chỉ có thể được Chúa đáp ứng sau khi chúng ta qua đời. Dù mong mỏi điều gì, chúng ta có thể tin cậy nơi Ngài, tin rằng Ngài không ngừng yêu thương chúng ta. Rồi một ngày, chúng ta sẽ được đoàn tụ với những người thân yêu khi dự tiệc với Ngài và cảm tạ Ngài (xem thêm Khải Huyền 19:6–9).