Trong một bài đăng mới đây, blogger Bonnie Gray kể lại khoảnh khắc nỗi buồn tràn ngập bắt đầu len lỏi vào tấm lòng cô. Cô viết: “Bất chợt, trong giai đoạn hạnh phúc nhất cuộc đời,… tôi đột nhiên bắt đầu gặp phải những cơn hoảng loạn và trầm cảm”. Gray cố tìm nhiều cách để xử lý cơn đau của mình, nhưng cô sớm nhận ra rằng bản thân không đủ mạnh mẽ để giải quyết chuyện này một mình. “Tôi không muốn ai nghi ngờ đức tin của mình, vì vậy tôi giữ im lặng và cầu xin Chúa cất đi chứng trầm cảm của tôi. Nhưng Chúa mong muốn chữa lành chúng ta chứ không phải làm chúng ta xấu hổ hay bắt chúng ta che giấu nỗi đau của mình”. Grey được chữa lành trong sự hiện diện đầy yên ủi của Chúa; Ngài là chiếc neo giữ cô vững chãi giữa những cơn sóng lớn đang đe dọa lấn át.

Khi chúng ta mắc kẹt nơi hố sâu tuyệt vọng, Chúa luôn ở bên để nâng đỡ chúng ta. Trong Thi Thiên 18, Đa-vít ca ngợi Đức Chúa Trời đã giải cứu ông khỏi vùng nước sâu sau khi suýt bị kẻ thù đánh bại. Ông tuyên bố: “Từ trên cao Ngài giơ tay ra nắm con, rút con ra khỏi nước sâu” (c.16). Thậm chí trong những khoảnh khắc tuyệt vọng dường như nuốt lấy chúng ta tựa những con sóng dữ giữa đại dương, Đức Chúa Trời yêu thương chúng ta đến mức Ngài sẽ bất chấp mọi thứ để giơ tay ra và giúp đỡ, đưa chúng ta vào “nơi khoảng khoát” của sự bình an và yên ổn (c.19). Chúng ta hãy tìm đến Ngài là đồn lũy của chúng ta mỗi khi cảm thấy choáng ngợp trước những thử thách cuộc đời.