3 CÁCH ĐỂ SỐNG BỞI ĐỨC TIN GIỮA ĐẠI DỊCH COVID-19

Tác giả: Andrea Low, Malaysia

Được dịch từ trang YMI, mục vụ giới trẻ thuộc Our Daily Bread Ministries: https://ymi.today/2020/06/3-ways-to-live-by-faith-amidst-covid-19/

Trong giai đoạn đầy bấp bênh và lo sợ này, có rất nhiều thứ vượt quá tầm kiểm soát nên tôi vô cùng lo lắng. Xét cho cùng thì đã rất nhiều lần chúng ta rửa tay và rất nhiều khẩu trang chúng ta đã đeo…

Khi tôi đọc tin tức hằng ngày và thấy số ca nhiễm ngày càng tăng, nỗi lo lắng tiếp tục vây lấy tôi. Nhưng tôi biết rằng tôi không thể để mình chìm ngập trong lo lắng và sợ hãi, bởi vì nó đang khiến tôi rơi vào tình trạng u sầu và phiền muộn. Vì vậy, tôi đã đến với Chúa.

Sau khi tôi khẩn thiết cầu nguyện hàng đêm kể từ khi đại dịch trở thành mối lo thật sự, Chúa đã mở tâm trí và tấm lòng của tôi để giúp tôi hiểu hơn về điều đang xảy ra, và tôi được nhắc nhở một số điều:


1. Nhớ rằng Chúa vẫn đang tể trị

Thật dễ để sự lo lắng áp đảo chúng ta. Thật vậy, vi-rút là kẻ thù vô hình không thể kiểm soát. Nhưng thay vì chìm ngập trong lo lắng, chúng ta hãy tập chú vào sự đảm bảo rằng Chúa đang tể trị mọi điều.

Chúng ta hãy nhìn xung quanh mình và xem Chúa đang chu cấp cho chúng ta nhiều thể nào trong giai đoạn này.

Đối với tôi, tôi nhìn thấy sự chu cấp dư dật của Chúa khi tôi luôn có đầy đủ thức ăn trên bàn. Tôi nhìn thấy sự chu cấp của Chúa trong ngôi nhà nơi gia đình tôi đang ở, khi tôi không phải lo lắng về việc thuê nhà. Tôi nhìn thấy sự chu cấp của Chúa khi có đường kết nối internet ổn định và có thiết bị điện tử để tiếp tục việc học đại học theo chương trình giảng dạy trực tuyến.

Việc nhận biết Chúa đã chu cấp cho tôi trong những cách đó – thậm chí trước khi tôi cầu xin – cho thấy rằng Ngài vô cùng quan tâm đến tôi. Điều đó giúp tôi nhận ra rằng tôi không cần phải lo sợ, vì Cha Thiên Thượng biết điều chúng ta cần (Ma-thi-ơ 6:32) và Ngài sẽ chu cấp cho chúng ta (Ma-thi-ơ 6:33).

Ngay cả trong lúc khó khăn nhất, nếu chúng ta mất việc hay mất đi người thân yêu thì Chúa vẫn luôn nhìn thấy chúng ta và lắng nghe chúng ta. Ngài biết nỗi đau của chúng ta. Chúa biết điều chúng ta cần và Ngài sẽ chu cấp trong thời điểm của Ngài. Ngài luôn luôn làm vậy.


2. Trình dâng những thắc mắc lên cho Chúa

Khi đọc tin tức mỗi ngày, những con số luôn làm tôi lo sợ. Ngày càng có nhiều người chết. Tôi thường tự hỏi khi nào dịch bệnh này sẽ chấm dứt. Tôi đã quen với câu: “có thể sẽ tồi tệ hơn trước khi tốt lên”, nhưng sẽ tồi tệ đến mức nào trước khi chúng ta thấy mọi thứ tốt hơn?

Khi nào sự đau khổ này sẽ kết thúc?

Khi chúng ta dồn dập đặt ra những câu hỏi này với Chúa, thật dễ để thất vọng khi chúng ta không thấy câu trả lời mà mình tìm kiếm. Nhưng dù vậy, chúng ta vẫn có thể đặt đức tin nơi Chúa – chúng ta biết thời điểm của Ngài là hoàn hảo (Truyền đạo 3:1), và ngay giữa đại dịch này, Ngài vẫn đang hành động. Chúng ta cũng biết rằng kế hoạch của Ngài là vì sự ích lợi cho chúng ta (Rô-ma 8:20) và do đó Ngài sẽ ở cùng chúng ta trong mỗi bước đường, và sẽ luôn trông nom và chu cấp cho chúng ta.

Ngay cả khi có những câu hỏi cấp thiết như đại dịch sẽ kéo dài bao lâu, những người thân yêu có an toàn – chúng ta hãy đặt lòng tin cậy nơi Chúa. Tôi cố gắng trình dâng mọi thắc mắc lên cho Chúa thay vì nghi ngờ sự tốt lành và tình yêu của Ngài. Tôi tìm kiếm câu trả lời trong Kinh Thánh và cầu nguyện. Tôi trình dâng mọi nghi ngờ cho Chúa, những nghi ngờ như liệu Ngài có bảo vệ những người thân yêu của tôi khỏi nguy hiểm. Và tôi cầu xin Ngài giúp tôi tập chú vào Ngài và quyền tể trị của Ngài. Ngay cả khi không có câu trả lời ngay lập tức, tôi luôn cảm thấy được khích lệ và được làm mới đức tin của mình.


3. Biết rằng bạn được sinh ra vì cớ thời điểm như thế này

Sau khi cầu nguyện và suy ngẫm, tôi nhận ra rằng đại dịch này là cơ hội hoàn hảo để chúng ta hành động vì sự tấn tới của vương quốc Đức Chúa Trời. Khi người Do Thái đối diện với mối nguy hiểm, Mạc-đô-chê đã nói với hoàng hậu Ê-xơ-tê: “Nhưng nào ai biết rằng vì cớ thời điểm như thế này mà con được ngôi hoàng hậu sao?” (Ê-xơ-tê 4:14). Giống như hoàng hậu Ê-xơ-tê, chúng ta cũng có một vai trò – tin cậy Chúa và sử dụng bất kỳ cơ hội hoặc khả năng nào mình có cho Chúa, bởi vì chúng ta được sinh ra vì cớ thời điểm như thế này.

Có nhiều điều chúng ta có thể làm để đến với người khác và chia sẻ tình yêu của Chúa cho thế giới. Về phần tôi, tôi luôn muốn sử dụng khả năng viết để khích lệ người khác. Tôi đã chần chừ trong thời gian dài, nhưng cuối cùng tôi đã ngồi xuống và viết. Và đó là lý do bài viết này xuất hiện.

Luôn có điều gì đó mà mỗi chúng ta có thể làm. Chúng ta có thể đến thăm hỏi bà con, bạn bè của mình. Chỉ bằng những lời đơn sơ, chân thành, chúng ta có thể chạm đến tấm lòng người khác. Chúng ta có thể khích lệ người khác khi viết những tin nhắn bày tỏ sự quan tâm. Chúng ta có thể đóng góp để giúp đỡ cho người khó khăn nếu có khả năng. Chúng ta có thể cầu thay cho nhau bởi vì tất cả chúng ta đang ở trong hoàn cảnh này cùng nhau. Chúng ta không bất lực trong hoàn cảnh này và Chúa coi trọng những nỗ lực của chúng ta để mở mang vương quốc Ngài, dù là nhỏ hay lớn.

Dù có lẽ chúng ta đang sống trong thời kỳ đầy bấp bênh, nhưng đừng đánh mất hy vọng và đức tin. Chúng ta hãy chăm xem Chúa và hướng lòng mình về Ngài, Ngài sẽ đồng hành cùng chúng ta trong cơn bão tố này. Tôi không còn lo lắng và sợ hãi nữa, bởi vì “dù khi con đi trong trũng bóng chết con sẽ chẳng sợ tai họa nào, vì Chúa ở cùng con; cây trượng và cây gậy của Chúa an ủi con” (Thi Thiên 23:4). Chúa ở cùng chúng ta trên mọi bước đường.

Đọc các bài viết khác tại: https://vietnamese-odb.org/ymi-viet-nam/