Elise cảm thấy cơn hoảng loạn dâng trào. Bản dàn trang của cuốn sách phải nộp vào ngày mai, nhưng nhà in không chấp nhận tệp hình ảnh. Việc xử lý lại có thể mất đến vài ngày.

Chồng cô là Sam trấn an: “Đừng lo lắng. Hãy cầu xin Chúa giúp đỡ. Rồi chúng ta sẽ cùng làm việc suốt đêm. Phần mềm này có thể giúp chúng ta chỉnh sửa ảnh nhanh chóng”.

Khi họ cầu nguyện, Elise bắt đầu cảm thấy an tâm hơn. Cô tự nhủ: “Hãy cứ tập chú vào Chúa”. Với sự bình an Ngài ban cùng lời gợi ý thực tế của Sam, cô bắt tay vào việc và hoàn thành đúng hạn.

Khi làm điều đó, Elise nhớ lại khối công việc khổng lồ của dân Y-sơ-ra-ên khi xây lại vách thành (Nêh. 4). Công việc ấy vốn đã khó khăn, vậy mà họ còn phải vừa làm vừa đối diện với sự nhạo báng và âm mưu phá hoại của kẻ thù. Nhưng Nê-hê-mi đã khích lệ dân sự hãy tập chú vào Chúa. Người Giu-đa nói rằng tự mình “chúng ta không thể xây cất tường thành được”, nhưng Nê-hê-mi đáp: “Hãy nhớ rằng Chúa là Đấng vĩ đại và đáng kính sợ” (c.10, 14). Sau đó, ông cắt cử người làm việc, người canh gác, cùng các lãnh đạo yểm trợ phía sau (c.16). Ông cũng khích lệ họ rằng: “Đức Chúa Trời của chúng ta sẽ chiến đấu cho chúng ta” (c.20).

Bất cứ khi nào đối diện với những thử thách quá sức, chúng ta hãy tiếp tục tập chú vào Chúa để xin Ngài giúp đỡ và thêm sức. Chúng ta có thể cầu nguyện xin sự khôn ngoan để tìm ra những giải pháp thiết thực, rồi thực hiện các bước cần thiết và tin cậy trao kết quả cho Chúa, dù kết quả đó có ra sao đi nữa.