Cửa xe cấp cứu sắp đóng lại và tôi đang ở trong xe. Bên ngoài, con trai tôi đang nói chuyện điện thoại với vợ tôi. Qua màn sương mờ ẩn hiện, tôi gọi tên con trai. Khi con trai tôi nhắc lại khoảnh khắc ấy, tôi chậm rãi nói: “Nói với mẹ là ba yêu mẹ nhiều.”

Tôi đã nghĩ đây có thể là lời tạm biệt nên tôi muốn đó là lời từ biệt của tôi. Trong khoảnh khắc ấy, đó là điều quan trọng nhất đối với tôi.

Khi Chúa Jêsus trải qua những thời khắc đen tối nhất, Ngài không chỉ nói với chúng ta rằng Ngài yêu thương chúng ta; mà Ngài còn bày tỏ tình thương ấy bằng những cách cụ thể. Ngài bày tỏ tình thương cho những người lính đang chế nhạo Ngài, là những người vừa đóng đinh Ngài trên thập tự giá: “Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không biết mình làm điều gì” (Lu. 23:34). Ngài ban hy vọng cho tên cướp bị đóng đinh chung với Ngài: “Hôm nay con sẽ được ở với Ta trong Pa-ra-đi” (c.43). Đến phút cuối, Ngài nhìn mẹ Ngài và nói: “Thưa bà, đó là con của bà” và Ngài nói với người bạn thân của Ngài là Giăng “Nầy là mẹ của con!” (Gi. 19:26-27). Sau đó, khi Ngài sắp tắt hơi thở, hành động yêu thương cuối cùng của Chúa Jêsus là phó thác linh hồn mình cho Cha Ngài: “Lạy Cha, Con xin giao linh hồn lại trong tay Cha!” (Lu. 23:46).

Chúa Jêsus đã chọn thập tự giá để bày tỏ sự thuận phục Cha và tình yêu dành cho chúng ta. Đến giây phút cuối cùng, Ngài vẫn bày tỏ tình yêu không thay đổi của Ngài dành cho chúng ta.