Nhà thơ Carl Sandburg viết về cựu tổng thống Hoa Kỳ Abraham Lincoln như sau: “Trong câu chuyện của nhân loại, không thường thấy người đàn ông nào vừa cứng rắn vừa mềm mại… người đã giữ trong lòng và tâm trí mình nghịch lý của bão tố dữ dội và sự bình yên lạ lùng, hoàn hảo”. “Cứng rắn và mềm mại” mô tả cách Lincoln cân bằng quyền lực với sự quan tâm dành cho những người khao khát được tự do.

Trong suốt dòng lịch sử, chỉ có một Đấng duy nhất cân bằng sức mạnh và sự mềm mại, uy quyền và lòng thương xót. Đấng ấy chính là Chúa Jêsus Christ. Trong Giăng chương 8, khi các lãnh đạo tôn giáo ép Ngài kết án người phụ nữ phạm tội, Chúa Jêsus đã bày tỏ cả sự cứng rắn và mềm mại. Ngài bày tỏ sự cứng rắn khi đương đầu với đám đông chỉ muốn giết người thay vì tra xét chính mình. Chúa phán: “Ai trong các ngươi là người không có tội, hãy lấy đá ném vào chị ấy trước đi” (c.7). Sau đó, Ngài làm gương về sự mềm mại xuất phát từ lòng thương xót khi nói với người phụ nữ: “Ta cũng không kết án chị đâu; hãy đi, đừng phạm tội nữa” (c.11).

Khi phản chiếu sự “cứng rắn và mềm mại” của Chúa trong cách đối xử với người khác, chúng ta có thể bày tỏ rằng Cha Thiên Thượng đang hành động để khiến chúng ta trở nên giống Chúa Jêsus. Chúng ta có thể bày tỏ tấm lòng của Ngài với thế giới đang khao khát sự mềm mại của ân điển và sự cứng rắn của công lý.