Nhớ lại lúc tôi đang tìm một hội thánh để nhóm lại thường xuyên, một người bạn đã mời tôi đến nhóm tại hội thánh của cô ấy. Người hướng dẫn thờ phượng đã hướng dẫn hội chúng vào một bài hát mà tôi đặc biệt yêu thích. Vì vậy, tôi đã hát với sự thích thú vì nhớ lại lời khuyên của trưởng đội hợp xướng thời đại học: “Hát to lên!”

Sau bài hát, chồng của bạn tôi quay sang và nói: “Cô đã hát rất to.” Lời nhận xét này không có ý khen! Sau đó, tôi tự ý thức nghe giọng hát của mình, đảm bảo mình hát nhỏ hơn những người xung quanh và luôn tự hỏi liệu những người xung quanh có đánh giá giọng hát của tôi hay không.

Nhưng một Chúa nhật nọ, tôi để ý giọng hát của một phụ nữ ở hàng ghế cạnh tôi. Cô dường như hát với tấm lòng tôn thờ, không hề có sự ngượng ngập. Sự thờ phượng của cô đã nhắc tôi về sự thờ phượng đầy nhiệt huyết và tự nhiên mà Đa-vít đã bày tỏ trong cuộc đời ông. Thật vậy, trong Thi thiên 98, Đa-vít nói rằng “cả trái đất” phải “bật lên khúc ca” thờ phượng (c.4).

Câu đầu tiên trong Thi thiên 98 cho biết lý do chúng ta phải thờ phượng cách vui mừng, nhắc nhở chúng ta rằng “Ngài đã làm các phép mầu.” Xuyên suốt Thi thiên, Đa-vít kể lại các phép mầu này: Sự thành tín và sự công bình của Chúa cho mọi dân tộc, sự thương xót và sự cứu rỗi của Ngài. Khi tập trung vào bản tính và công việc của Đức Chúa Trời, lòng chúng ta sẽ tràn ngập lời ngợi khen.

“Các phép mầu” Đức Chúa Trời đã làm trong đời sống bạn là gì? Lễ Tạ Ơn là thời điểm hoàn hảo để nhớ lại những công việc lạ lùng của Ngài và tạ ơn Ngài. Hãy cất tiếng hát!