Chú mèo con dơ bẩn ngồi yên trên nền nhà và nhìn tôi chăm chú với vẻ nghiêm trang trầm lặng. Nó sống cùng với con mèo khác trong hầm đỗ xe của tòa nhà mà khách hàng của tôi làm việc. Thấy tội nghiệp chúng, tôi để thức ăn cho mèo chỗ người bảo vệ để cho chúng ăn mỗi ngày, và mang thêm mỗi khi hết thức ăn.

Nhưng một ngày nọ người bảo vệ được điều đến nơi khác. Tôi nói: “Lạy Chúa, những con mèo bơ vơ này là tạo vật của Ngài. Xin đem đến một ai đó mà con có thể tin tưởng giao thức ăn của chúng cho họ”. Nhưng rồi tôi lại nghĩ: Lời cầu xin như vậy có quan trọng với Chúa không? Chắc hẳn Ngài có nhiều điều quan trọng hơn để chú ý tới chăng?

Sứ đồ Phao-lô nhắc nhở chúng ta trong Phi-líp 4:6: “Đừng lo lắng gì cả, nhưng trong mọi sự hãy dùng lời cầu nguyện, nài xin cùng sự tạ ơn mà trình dâng những nhu cầu của mình cho Đức Chúa Trời”. Chúng ta có một Cha yêu thương luôn mong muốn chúng ta trình dâng mọi lo lắng của mình cho Ngài – kể cả những điều có vẻ như vặt vãnh.

Buổi tối hôm đó, người lao công già làm việc trong tòa nhà này nhiều năm đến gặp tôi. Trước khi tôi kịp nói về vấn đề này, người đàn ông hiền lành đã nói: “Vì anh bảo vệ không còn ở đây nữa, nên từ bây giờ tôi có thể cho mấy con mèo con ăn”.

Thật vậy, không có điều gì quá khó hoặc quá tầm thường mà chúng ta không thể nói với Chúa. Những mối bận tâm hết sức riêng tư và thầm kín của chúng ta, đều quan trọng với Chúa. Hãy giao phó mọi điều trong chăm sóc của Ngài.