Tháng 2 năm 1497, một tu sĩ tên là Girolama Savonarola đã khởi xướng một cuộc thiêu hủy. Để chuẩn bị cho việc này, ông và các đồ đệ đã dành ra vài tháng thu gom những đồ vật mà họ nghĩ có thể cám dỗ người ta phạm tội hoặc xao nhãng các bổn phận tôn giáo—bao gồm đồ trang sức, mỹ phẩm, nhạc cụ và quần áo. Vào ngày đã định, hàng ngàn những đồ vật hư ảo được gom lại để thiêu đốt tại một quảng trường ở Florence, nước Ý. Sự kiện này được biết đến như là Lễ Hội Phù Hoa.

Có lẽ Savonarola đã tìm thấy niềm cảm hứng cho những hành động quá khích của mình từ một số lời tuyên bố gây ngạc nhiên trong Bài Giảng Trên Núi. Chúa Jêsus phán: “Nếu mắt bên phải khiến con phạm tội, hãy móc và ném nó đi!… Nếu tay phải của con gây cho con phạm tội, hãy chặt và ném nó đi! (Mat. 5:29-30). Nhưng nếu giải thích lời của Chúa Jêsus theo nghĩa đen, chúng ta sẽ bỏ lỡ trọng tâm của sứ điệp. Toàn bộ bài giảng là bài học nói đến những gì sâu sắc bên trong hơn là những vấn đề bên ngoài, tập trung vào tình trạng của tấm lòng hơn là đổ lỗi hành vi của mình cho những cám dỗ và xao nhãng bên ngoài.

Lễ Hội Phù Hoa đã tạo ra màn trình diễn lớn về việc thiêu hủy của cải và các tác phẩm nghệ thuật, nhưng không có nghĩa là tấm lòng của những người tham gia được thay đổi trong quá trình đó. Chỉ Chúa mới có thể thay đổi được tấm lòng. Đó là lý do tác giả Thi Thiên cầu nguyện: “Đức Chúa Trời ôi! Xin dựng nên trong con một lòng trong sạch” (Thi. 51:10). Tấm lòng chúng ta mới là điều quan trọng.