Vị giáo sư người Anh tại trường đại học cộng đồng của tôi nói rằng: “Nếu tôi chạm vào Kinh Thánh, nó sẽ bốc cháy trong tay tôi”. Lòng tôi bỗng chùn xuống. Cuốn tiểu thuyết mà chúng tôi đọc sáng hôm đó đề cập đến một câu Kinh Thánh, và khi tôi lấy Kinh Thánh ra để tra tìm thì giáo sư để ý thấy và bà nói như vậy. Giáo sư của tôi nghĩ rằng bà có quá nhiều tội lỗi không thể được tha thứ. Nhưng tôi lại không đủ dạn dĩ để nói với bà về tình yêu của Chúa – và rằng Kinh Thánh cho biết chúng ta luôn có thể cầu xin Chúa tha thứ.

Có một câu chuyện về sự ăn năn và được tha thứ trong sách Nê-hê-mi. Dân Y-sơ-ra-ên đã bị lưu đày vì tội lỗi của mình, nhưng giờ đây họ được phép trở về Giê-ru-sa-lem. Khi họ “đã ở trong các thành của mình”, thầy thông giáo E-xơ-ra đã đọc cuốn sách luật pháp cho họ (Nêh. 7:72-8:3). Họ xưng nhận tội lỗi, nhớ lại dù họ phạm tội nhưng Chúa đã không từ bỏ họ khi họ kêu cầu Ngài; bằng lòng thương xót và sự nhân từ, Ngài đã kiên nhẫn với họ (c.27-31).

Chúa cũng kiên nhẫn với chúng ta giống như vậy. Ngài không từ bỏ chúng ta khi chúng ta xưng nhận tội lỗi và quay trở về với Ngài. Tôi ước mình có thể quay lại và nói với giáo sư rằng, bất kể quá khứ của bà ra sao, Chúa Jêsus yêu thương bà và muốn bà trở thành một phần trong gia đình của Ngài. Ngài cũng cảm thấy như vậy về bạn và tôi. Chúng ta có thể đến với Chúa cầu xin Ngài tha thứ – và Ngài sẽ ban cho chúng ta!