Một sáng nọ, các con nhỏ của chúng tôi quyết định dậy sớm và tự chuẩn bị bữa sáng. Vì mệt mỏi sau một tuần kiệt sức nên vợ chồng tôi muốn ngủ thêm vào ngày thứ bảy hôm đó, ít nhất tới 7 giờ sáng. Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng rơi đồ loảng xoảng! Tôi bật dậy khỏi giường và chạy xuống lầu thì thấy một cái bát vỡ vụn, yến mạch vương vãi khắp sàn, và Jonas—đứa con năm tuổi của chúng tôi—đang cố gắng quét dọn (đúng hơn là trây ra thêm) đống hỗn độn dưới sàn nhà. Các con tôi đói, nhưng chúng không muốn nhờ bố mẹ giúp đỡ. Chúng quyết định tự lập, và kết quả chắc chắn không phải là một món ăn ngon.

Về mặt con người, trẻ em càng lớn phải càng học cách tự lập. Nhưng trong mối quan hệ giữa chúng ta với Chúa, trưởng thành có nghĩa là chuyển từ tự lập sang phụ thuộc vào Ngài. Cầu nguyện là cách chúng ta thực hành sự phụ thuộc này. Khi Chúa Jêsus dạy các môn đồ của Ngài—và tất cả chúng ta là những người tin Ngài—cầu nguyện: “Xin cho chúng con hôm nay thức ăn đủ ngày” (Mat. 6:11), Ngài đang dạy một lời cầu nguyện bày tỏ sự phụ thuộc. Bánh là ẩn dụ về sự nuôi dưỡng, giải cứu và hướng dẫn (c.11-13). Chúng ta phụ thuộc vào Chúa về tất cả những điều đó và hơn thế nữa.

Không thể nào có Cơ Đốc nhân dựa vào sức riêng, và chúng ta sẽ không bao giờ có thể ngừng phụ thuộc vào ân điển Ngài. Suốt cuộc đời mình, nguyện chúng ta luôn bắt đầu ngày mới trong tinh thần phụ thuộc khi chúng ta cầu nguyện với “Cha chúng [ta] ở trên trời” (c.9).