Giữa thập niên 1960, có hai người đã tham gia vào một nghiên cứu về tác động của bóng tối lên tâm lý con người. Họ bước vào hai hang động riêng biệt, trong khi các nhà nghiên cứu theo dõi thói quen ăn uống và ngủ nghỉ của họ. Một người đã hoàn toàn ở trong bóng tối 88 ngày, còn người kia 126 ngày. Mỗi người đều đoán mình có thể ở trong bóng tối được bao lâu và đều đoán lệch nhiều tháng. Một người nghĩ rằng mình chỉ ngủ một chút nhưng thực ra anh đã ngủ trong 30 tiếng. Bóng tối đã gây mất phương hướng.

Dân sự của Chúa thấy họ đang ở trong bóng tối của cuộc lưu đày hầu đến. Họ chờ đợi, không chắc chuyện gì sẽ xảy ra. Tiên tri Ê-sai đã dùng bóng tối như hình ảnh ẩn dụ cho sự mất phương hướng của họ và là một cách để nói về sự phán xét của Đức Chúa Trời (Ês. 8:22). Trước đó, người Ai Cập đã bị bóng tối vây phủ trong một tai vạ (Xuất. 10:21-29). Giờ đây dân Y-sơ-ra-ên lại thấy mình ở trong bóng tối.

Nhưng sự sáng sẽ đến. “Dân đi trong bóng tối đã thấy ánh sáng lớn; Những người đang ngồi dưới bóng của sự chết, nay được ánh sáng chiếu rọi” (Ês. 9:1). Sự áp bức sẽ bị bẻ gãy, sự lạc lối sẽ chấm dứt. Một Con Trẻ sẽ đến để thay đổi mọi thứ và đem đến một ngày mới – ngày của sự tha thứ và tự do (c.6).

Chúa Jêsus đã đến! Và dù cho sự tối tăm của thế gian này vẫn còn có thể gây mất phương hướng, nhưng nguyện chúng ta được yên ủi trong sự tha thứ, tự do và ánh sáng trong Đấng Christ.