Khi cùng chạy lo một số việc vặt với chồng, tôi lướt qua hộp thư email trên điện thoại và bất ngờ với một mẩu quảng cáo của cửa hàng bánh donut trong vùng, cửa hàng nằm phía bên phải của con đường chúng tôi vừa chạy ngang qua. Đột nhiên dạ dày của tôi lại sôi lên vì đói. Tôi thật kinh ngạc trước cách mà công nghệ giúp những người buôn bán lôi kéo chúng ta vào cửa hàng của họ.

Khi tắt email, tôi ngẫm nghĩ đến sự mong mỏi của Chúa đó là kéo tôi đến gần Ngài hơn. Ngài luôn biết rõ tôi đang ở đâu và mong muốn ảnh hưởng lên những quyết định của tôi. Tôi tự hỏi liệu tấm lòng mình có sôi lên trong sự khao khát Ngài như cách mà dạ dày của tôi đã sôi lên khi nghĩ về chiếc bánh donut không?

Trong Giăng 6, sau khi Chúa làm phép lạ hóa bánh cho năm ngàn người ăn, các môn đồ háo hức xin Chúa Jêsus luôn ban cho họ thứ “bánh… ban sự sống cho thế gian” (c.33-34). Chúa Jêsus đáp lại trong câu 35 rằng: “Ta là bánh của sự sống. Ai đến với Ta chẳng hề đói, ai tin Ta chẳng hề khát.” Thật kỳ diệu vì mối liên hệ với Chúa Jêsus lại không ngừng nuôi dưỡng đời sống của chúng ta mỗi ngày!

Mẩu quảng cáo của cửa hàng bánh donut đã nhắm vào cơn đói của tôi, nhưng việc Chúa luôn biết rõ tình trạng tấm lòng tôi đã giúp tôi nhận ra mình luôn cần đến Ngài và mời gọi tôi nhận lãnh “thức ăn thuộc linh” mà chỉ Ngài mới có thể ban.