Tôi bị gai đâm vào ngón trỏ, máu rỉ ra. Tôi la lên và rên rỉ, rút tay lại theo phản xạ tự nhiên. Nhưng đó không phải là điều để ngạc nhiên: cố nhổ bụi gai mà không đeo găng tay thì chuyện đó xảy ra là điều tất yếu.

Vết gai đâm làm ngón tay tôi đau nhức, máu rỉ ra từ vết thương khiến tôi phải chú ý đến nó. Rồi khi tôi đi tìm băng keo cá nhân, tôi chợt nghĩ đến Chúa Cứu Thế. Sau khi đánh đòn, quân lính đội mão gai lên đầu Chúa Jêsus (Gi. 19:1–3). Tôi nghĩ, một cái gai thôi cũng quá đau rồi, nguyên mão gai sẽ đau đớn biết dường nào? Và đó chỉ là một phần nhỏ trong nỗi đau thể xác mà Chúa đã chịu. Người ta dùng roi đánh lên lưng Ngài. Rồi đóng đinh vào tay và chân Ngài. Họ dùng giáo đâm xuyên hông Ngài.

Chúa Jêsus còn chịu nỗi đau thuộc linh nữa. Ê-sai 53:5 cho biết: “Nhưng Người đã vì tội lỗi của chúng ta mà bị vết, Vì gian ác của chúng ta mà bị thương. Bởi sự trừng phạt Người chịu, chúng ta được bình an, bởi lằn roi Người mang, chúng ta được lành bệnh.” Sự “bình an” mà Ê-sai đang nói đến ở đây là một cách nói khác về sự tha thứ. Chúa Jêsus bằng lòng bị gươm đâm, đinh đóng, gai đâm để tâm linh chúng ta được bình an với Đức Chúa Trời. Sự hy sinh, sẵn lòng chết thay của Ngài khiến chúng ta được bước vào mối liên hệ với Đức Chúa Cha. Kinh Thánh cho biết Ngài đã làm điều đó vì bạn, vì tôi.