Đặt chiếc khăn ăn lên bàn ở nhà hàng, tôi nói: “Con cảm ơn bố về bữa tối”. Về nhà trong kì nghỉ ở trường đại học và sau khi xa nhà một thời gian, tôi cảm thấy không quen khi bố mẹ trả tiền cho tôi. Bố tôi trả lời: “Không có chi, Julie, nhưng con không cần phải lúc nào cũng cảm ơn bố. Bố biết con đã tự lập một mình, nhưng con vẫn là con gái của bố và là một thành viên trong gia đình”. Tôi mỉm cười: “Cảm ơn bố.”

Trong gia đình, tôi chưa làm điều gì để có được tình yêu của bố mẹ hay những gì bố mẹ làm cho tôi. Nhưng điều bố nói nhắc nhở tôi rằng tôi chưa làm điều gì để xứng đáng trở thành một thành viên trong gia đình của Chúa.

Trong sách Ê-phê-sô, Phao-lô nói với các độc giả rằng Chúa đã chọn họ để được “thánh hóa và không chỗ chê trách trước mặt Ngài” (1:4), hoặc không chút vết nhơ trước mặt Ngài (5:25-27). Nhưng điều này chỉ có thể xảy ra nhờ Chúa Jêsus, trong Ngài “chúng ta được cứu chuộc bởi huyết Ngài, được tha tội theo sự phong phú của ân điển Ngài” (1:7). Chúng ta không cần phải làm gì để có được ân điển, sự tha thứ hay được bước vào gia đình của Ngài. Chúng ta chỉ đơn giản nhận lấy món quà vô giá của Ngài.

Khi dâng cuộc đời mình cho Chúa Jêsus, chúng ta trở thành con cái của Chúa, có nghĩa là chúng ta nhận được sự sống đời đời và có một di sản đang chờ đợi chúng ta trên thiên đàng. Hãy cảm ơn Chúa đã ban món quà tuyệt vời như vậy!