Có những ngày dường như có một chủ đề xuyên suốt. Gần đây, tôi đã có một ngày như thế. Mục sư của chúng tôi đã mở đầu bài giảng ở Sáng thế ký đoạn 1 bằng hai phút chiếu nhanh ảnh hoa nở tuyệt đẹp. Rồi ở nhà, khi xem một kênh truyền thông đại chúng, tôi thấy rất nhiều bài viết về hoa. Sau đó tôi đi dạo trong rừng, các loài hoa dại mùa xuân bao quanh chúng tôi—hoa duyên linh, hoa vạn thọ đầm lầy và hoa diên vỹ dại.

Chúa đã tạo ra những bông hoa cùng mọi giống thực vật đa dạng khác (và đất khô để sinh trưởng) vào ngày thứ ba của sự sáng tạo. Hai lần vào ngày đó, Chúa đã tuyên bố mọi thứ đều “tốt đẹp” (Sáng. 1:10, 12). Chỉ trong một ngày sáng tạo khác nữa—là ngày thứ sáu—Chúa đã tuyên bố “tốt đẹp” hai lần như thế (c. 24, 31). Vào ngày này, Ngài đã dựng nên loài người và kiệt tác của Ngài hoàn tất, Ngài nhìn xem mọi việc đã làm và “thấy… rất tốt đẹp!”

Qua câu chuyện sáng tạo, chúng ta thấy một Đấng Tạo Hóa vui thích sự sáng tạo của Ngài—và dường như Ngài vui lòng trong từng việc sáng tạo. Tại sao Ngài tạo dựng một thế giới muôn màu, muôn vẻ như vậy? Và Ngài để điều tốt nhất đến cuối cùng khi Ngài “sáng tạo loài người theo hình ảnh Ngài” (c. 27). Là người mang hình ảnh Ngài, chúng ta được phước và được cảm thúc bởi công việc đẹp đẽ của tay Ngài.