Mở Khóa
Có một cậu bé bị bại não bẩm sinh, không thể nói hay giao tiếp được. Nhưng bà Chantal Bryan là mẹ của cậu bé không bao giờ bỏ cuộc, và khi cậu bé được mười tuổi, bà đã tìm cách trò chuyện với cậu thông qua ánh mắt và một cái bảng. Sau thành công này, bà nói: “Cháu…
Được Tự Do
Lúc nhỏ, khi còn sống ở làng quê, tôi thấy thích thú với một đặc điểm của gà. Mỗi khi túm được con gà nào, tôi thường giữ nó nằm yên trên nền một lúc rồi lại nhẹ nhàng nhấc tay lên. Vì tưởng là tôi vẫn còn đang giữ nên con gà vẫn nằm yên dù nó có thể…
Cảm Tạ Chúa
Suốt nhiều năm, tôi rất yêu mến những tác phẩm của G. K. Chesterton, một tác giả người Anh. Sự hài hước và sâu sắc của ông thường khiến tôi thầm cười và rồi dừng lại để suy ngẫm nghiêm túc hơn. Chẳng hạn, ông viết: “Tôi cảm tạ Chúa trước bữa ăn. Đúng thôi. Nhưng tôi cũng cảm ơn…
Sự An Ủi Của Bạn Hữu
Tôi đọc được câu chuyện về một người mẹ ngạc nhiên khi thấy con gái mình đi học về bước vào nhà với thân hình dính đầy bùn đất từ eo trở xuống. Con gái cô giải thích rằng một người bạn đã bị trượt chân ngã vào vũng bùn. Trong lúc người bạn cùng lớp chạy đi nhờ người…
Thuộc Về
Tôi sẽ đi chơi khuya đêm hôm trước, đó là những gì tôi thường làm mỗi tối thứ Bảy. Khi hai mươi tuổi, tôi đã cố tìm mọi cách để chạy trốn Chúa. Nhưng rồi đột nhiên, thật lạ lùng vì tôi cảm thấy được thúc giục để đi nhóm ở nhà thờ nơi bố tôi làm mục sư. Tôi…
Tương Giao Với Chúa Jêsus
Tôi sẽ không bao giờ quên lần mà tôi có đặc ân được ngồi cạnh mục sư Billy Graham tại bàn tiệc tối. Tôi thấy rất vinh dự nhưng cũng có chút lo lắng không biết nên nói gì cho thích hợp. Tôi nghĩ có lẽ hỏi về điều ông thích nhất trong những năm chức vụ sẽ là câu…
Thời Gian Ích Lợi
“Người Tây phương có đồng hồ. Người Phi châu có thời gian.” Os Guinness đã nói như thế khi trích dẫn câu cách ngôn này của người châu Phi trong cuốn sách Impossible People (tạm dịch: Những Người Không Nao Núng). Điều đó làm tôi nghĩ về những lúc tôi hay nói “Tôi không có thời gian” khi người khác nhờ…
Trân Trọng Từng Khoảnh Khắc
Tôi gặp bà Ada khi bà đang sống trong một viện dưỡng lão, bà sống thọ hơn tất cả những bạn hữu và người thân trong gia đình. Bà nói với tôi: “Đó là phần khó khăn nhất của tuổi già, khi phải nhìn mọi người ra đi và để bạn ở lại.” Một ngày nọ, tôi hỏi bà Ada…
Sự Xét Đoán Sai Lầm
Tôi thường vội vàng xét đoán những người vừa đi đường vừa nhìn vào màn hình điện thoại. Sao họ có thể mải mê mà không chú ý đến những chiếc xe suýt đâm vào họ như thế chứ? Tôi tự nhủ. Họ có màng đến sự an toàn của mình không? Nhưng một ngày nọ, khi đang băng qua…
Phước Hạnh Giữa Hỗn Độn
Tôi đã tự đưa mình vào mớ hỗn độn này, thì tôi phải tự đưa mình ra, đôi khi tôi nghĩ như thế. Mặc dù tôi tin rằng Chúa là Đấng đầy lòng ân điển, nhưng tôi vẫn có khuynh hướng hành động như thể sự cứu giúp của Ngài chỉ dành sẵn khi tôi xứng đáng.
Cuộc gặp gỡ lần…